Xuyên hồi cổ đại chủng bao tử – Chương 9-10

.

Chương 9: Chung giường…

 .

Chạy vào mao xí nôn khan cả nửa ngày, Lục Viên nghĩ chắc do tối qua ăn nhiều sơn tra quá nên mới đau dạ dày, âm thầm kêu khổ không thôi. Bụng đã trống không, nôn cũng chỉ ra được mấy ngụm nước chua ngòm. Bị dày vò mãi lâu, Lục Viên lật đật chạy đi rửa lại mặt mới quay về phòng, thì đúng lúc gặp Nhị ca nhi đang bưng một bát thuốc lại gần.

“Đây là thuốc Tô đại phu trước khi đi đã sắc, bảo là trị thương hàn, Tiểu Viên ca nhanh nhanh uống hết đi!”

Nghe Nhị ca nhi nói xong, Lục Viên cũng cảm thấy bệnh trạng khá giống cảm lạnh, ngoài trừ không chảy nước mắt, thì cơ bản là buồn ngủ, mệt mỏi, lại chẳng muốn ăn gì. Lên tiếng nhận bát thuốc, Lục Viên bỗng cảm thấy mùi thuốc đông y hôm nay khó chịu thế, không khỏi nhăn mày chun mũi, miễn cưỡng nuốt xuống.

“Tiểu Viên ca, huynh trước nghỉ ngơi đi, nếu đói bụng thì hấp bánh màn thầu ăn! Dạ dày huynh không thoải mái, bánh đường kia ngọt quá, không tốt!” – Nhị ca nhi cười hì hì, ngồi xuống bên cạnh Lục Viên đan sọt tiếp.

Lục Viên rỗi tới chán cả lên, cũng nhặt lên một nhánh lá trúc. Y vốn lớn lên ở nông thôn, sau này lên thành phố học tập, một đường thi cử rồi thành bác sỹ. Thuở nhỏ, mấy việc đồng áng đúng đắn thì chẳng học, toàn học mấy thứ bàng môn tà đạo, lá trúc được Lục Viên cuốn lên bện xuống, chẳng mấy chốc thành một con châu chấu cỏ.

“Ôi? Con châu chấu giống quá!” – Nhị ca nhi bị con châu chấu hấp dẫn nhìn chăm chú, con châu chấu nhỏ bằng lá trúc này, trong thôn thực sự chưa từng thấy bao giờ, trông rất thật mà đẹp, mắt Nhị ca nhi tròn sáng lên như trái hạnh nhân.

“Thích thì cho ngươi đấy!” – Lục Viên cười, giơ con châu chấu nhỏ quơ quơ trước mắt Nhị ca nhi, cố tình không cho hắn bắt được, “Đổi lại, ngươi dạy ta cách đan sọt mây!”

“Ta nói Tiểu Viên tiểu tử nhà ngươi nha, thế nào lại chỉ lấy lòng mỗi ca nhi nhà ta không thế! Có gì tốt cũng phải có phần của Cột ca ta!” – đứng một bên thấy náo nhiệt cười đùa, Cột cũng không nhịn được chạy lại, “Hắc! Tay nghề của Tiểu Viên ngươi thế nào lại khéo hơn cả ca nhi nhà ta a, cái này cho ta!”

“Ta đây cũng không cho không đâu, Cột ca ngươi ngày mai phải dẫn ta đi chợ chơi!” – giơ lên con châu chấu nhỏ được hoan nghênh, Lục Viên cười cười đàm điều kiện, kết quả là ngã ngửa ra đằng sau, bị đám Cột quần thành một đống.

Đúng lúc Tô Hoài bước vào nhà, thấy Lục Viên bị Cột đè lên, lại còn cười ngây ngô thì sắc mắt trầm xuống.

“Tô đại phu đến rồi đấy à! Mau vào ngồi!” – nếu không phải Vương A sao lên tiếng đón tiếp, Tô Hoài nhất định sẽ tiến lên lôi Lục Viên ra.

Ánh mắt liếc bên kia, Tô Hoài lên tiếng: “A! Ta tới đón Tiểu Viên về. Vương A sao thấy thế nào rồi, thuốc có uống đúng hạn không?”

“Không có việc gì, rất tốt! Sát năm mới rồi còn làm phiền Tô đại phu thay ta lo lắng, thiệt ngại quá!” – Vương A sao cười, tay đã nghéo vành tay Cột, lôi nó dậy, lại đánh mắt sang Nhị ca nhi, “Nhanh đi nấu cơm đi! Tô đại phu, hôm nay ở lại đây ăn nhé!”

Nhị ca nhi đáp lời, tóm con châu chấu nhỏ, đỏ mặt chạy, Cột cũng lăn trên giường xuống, làm mặt quỷ với Lục Viên rồi chạy tới gần Tô Hoài làm nũng: “Tô đại caaaa~ cho Tiểu Viên ở lại đây hai ba ngày nữa đi~ Tiểu Viên còn chưa hết bệnh mà, để hắn ở đây đi, Cột ta tuyệt đối chiếu cố hắn thật tốt!” – vỗ vỗ ngực, Cột cười hì hì nhìn Tô Hoài.

Bình thường Cột lúc nào cũng bướng bỉnh, nhưng ai thấy nó cũng thích ngay, hôm nay chả hiểu làm sao, Tô Hoài thấy nó thì bỗng thấy không thích, còn thêm cả chút cáu kỉnh.

“Tô đại ca, Tiểu Viên cũng thích ở lại đây mà, không tin ngươi hỏi hắn mà xem! Đúng không, Tiểu Viên?” – Cột thấy Tô Hoài do dự, nhanh chóng nhen thêm hỏa, quay sang nháy nháy mắt với Lục Viên.

Lục Viên tự nhủ – chẳng cần ngươi ám chỉ ta cũng chả thích về với tên mặt than ấy đâu – nên y lập tức “Ừ!” một tiếng, cũng không biết có phải y hoa mắt không, thế nào lại thấy mình vừa trả lời xong thì mặt Tô Hoài như càng đen lại.

“Tô đại ca?” – chờ mãi không thấy Tô Hoài có phản ứng gì, Cột nhịn không nổi lên tiếng hỏi.

“Mới nãy khi tới đây, nhà vẫn còn đốt bếp, hôm nay không ở lại ăn với mọi người được! Vương A sao cũng đã tám tháng rồi, Tiểu Viên ở đây lại thêm phiền cho Vương A sao, ta mang hắn về thôi!” – Tô Hoài nói một mạch, rồi quay sang nhìn chằm chằm Lục Viên, ánh mắt ấy Lục Viên thấy thế nào cũng mang đầy ý uy hiếp, “Tiểu Viên! Lại đây!”

Lục Viên không khỏi bị khí thế kia làm y co rúm lại, trong tâm tự phỉ nhổ chính mình. Thế nào y cũng là một người đàn ông hai mươi tuổi, trước kia tốt xấu gì cũng được coi dáng người cao to mạnh mẽ, thế mà nay lại bị một tên cổ nhân quê mùa dọa mà sợ!

“Tiểu Viên!” – Tô Hoài gọi lại lần nữa. Ngay khi Lục Viên còn đang chuẩn bị lùi lại, Tô Hoài đã nhanh tiến tới, nắm chặt tay Lục Viên.

“Tô đại phu!” – Vương A sao cũng thấy không khí bất thường, lo lắng buột miệng nói.

Au, đau quá… Tô Hoài, mẹ nó chứ tên ôn thần này!

Lục Viên tức giận đang chuẩn bị giơ chân đạp, thì Tô Hoài quay mặt lại, ghé sát lỗ tai y nói nhỏ một câu: “Về nhà trước đã, ta có lời muốn nói với ngươi…” – trầm mặc một chút, lại thêm một câu: “… hảo thương lượng…”

Cái gì mà hảo thương lượng?

Lục Viên không thèm nghe, tiếp tục giãy dụa không yên, trong lòng còn mắng chửi Tô Hoài liên tục, mãi mới như tỉnh ngộ cứng đờ lại, sau đó ngước mắt chọi lại đôi mắt thâm trầm của Tô Hoài.

Cái tên này… có phải vừa rồi… mới nói cái gì đó tốt, đúng không nhỉ?

Rốt cuộc cũng thấy Lục Viên yên lặng, Tô Hoài kéo y lại, nói một câu “Mặc quần áo” rồi quay ra gật đầu với Vương A sao: “Không có gì đâu, tính tình Tiểu Viên nghịch ngợm đấy mà! Ta đây đưa hắn về.”

Nguýt Tô Hoài một cái, Lục Viên cũng yên phận mặc áo khoác vào, nếu thực sự ở đây đại nháo với Tô Hoài một chập, cũng khó tránh khỏi có hơi mất mặt. Tuy nói không thích về nơi đó với Tô Hoài nhưng ở mãi nhà Vương A sao cũng không được.

Bên này hai người đang chuẩn bị rời đi, bên kia Vương A sao lại lăng lăng nhìn, cảm thấy không giống như ca ca dẫn đệ đệ về nhà, mà lại giống như… cười giễu một cái, Vương A sao cũng chả hiểu sao mình lại có suy nghĩ kỳ quặc thế!

Thấy Lục Viên theo Tô Hoài sắp đi, Cột còn đang muốn giữ lại thì bị Vương A sao túm lấy, trơ mắt nhìn Lục Viên xuất môn, trông đến là luyến tiếc. Chẳng qua hai người Tô Hoài, Lục Viên mới ra tới sân, còn chưa ra khỏi cổng, đã thấy Vương đại ca từ ngoài tiến vào, vừa đi còn vừa khom lưng với mấy người đằng sau.

“Mấy vị quan nha a! Nhà chúng ta chỉ là một hộ dân nhỏ, nào dám giấu phạm nhân gì gì đó đâu… không tin các ngài cứ lục soát xem, thật sự không có mà…”

Lục Viên chỉ cảm thấy Tô Hoài siết chặt tay y một chút, ngẩng đầu lên, cũng ngây cả người.

Chỉ thấy cổng mở ra, đi theo Vương đại ca còn có năm sáu tên quan binh y phục đỏ gạch đi theo vào.

“Ca!” – Lục Viên chớt mắt, vội ôm chặt lấy cánh tay Tô Hoài kêu lên một tiếng, còn mang theo một vẻ sợ sệt, chạy ra trốn sau lưng hắn.

“Tiểu Viên, đừng sợ!” – Tô Hoài cũng phối hợp lại, sờ sờ đầu Lục Viên, làm một bộ huynh trưởng hiền lành.

Tiếng hô làm đám quan binh mắt liếc lia qua hai người, nhưng cũng chỉ thế rồi quay lại nhìn Vương đại ca, mở ra một bức ảnh, “Có thấy người này bao giờ chưa?”

“Oa, chỉ là một đứa nhỏ a! Quan gia, đứa bé này phạm tội gì vậy?” – Vương đại ca tỉ mỉ nhìn bức họa, cảm thấy hình như có quen quen mắt, nhưng nghĩ mãi không ra đã gặp ở đâu.

“Hỏi ngươi đã gặp chưa, hỏi linh tinh làm gì!”

“Dạ dạ phải… ừm… thực sự chưa gặp…”

“Gọi hết mọi người trong nhà ra đây!” – tên đầu lĩnh hừ một tiếng, lại xả bức họa ra, vẫy tay với Tô Hoài và Lục Viên, quát: “Hai người các ngươi, lại đây!”

Có phần không yên liếc nhìn nhau, đôi tay nắm chặt lấy nhau có hơi ẩm ướt, chẳng biết là mồ hôi của ai. Hai người cùng bước lên, Lục Viên bỗng thấy hối hận với tiếng “Ca!” ban nãy, nếu thực sự bị quan binh bắt về, chẳng phải Tô Hoài cũng bị y liên lụy sao?

“Ngẩng đầu lên!” – quan binh thô bạo túm tóc Tô Hoài kéo lên, nhìn nghiêng nhìn dọc nửa ngày, rồi quay sang túm mặt Lục Viên. Mới nhìn chính diện, chợt tên đầu lĩnh “A” một tiếng, ra lệnh cho thủ hạ mở bức họa, cẩn thận đối chiếu.

“Cởi áo ra!” – nhìn thật lâu, bỗng tên quan binh lạnh lùng nói.

Tất cả vết thương của Diệp Quả còn chưa hết, nếu cởi ra thì sớm muộn gì cũng bị phát hiện.

Lòng Lục Viên trùng xuống, qoay mặt ủy khuất nhìn Tô Hoài: “Ca… lạnh…”

Làm sao bây giờ? Y thực sự chẳng có cách nào!

“Không sao, để quan binh kiểm tra.” – Tô Hoài cau mày, kéo áo Lục Viên sang một bên, non nửa bờ vai bị lộ ra, trông đến là bóng loáng, mịm màng, Lục Viên nhịn không được rùng mình một cái.

“Cởi hết ra!” – quan binh dần mất kiên nhẫn, tự tay lột áo Lục Viên ra. Lục Viên bị kéo tới lảo đảo, tâm chửi rủa – mụ nội nó, thế nào lại y như đám cẩu quan đùa giỡn con gái nhà lành thấy này!

“Tô đại ca, Tô đại ca, mau tới!”

Vừa thấy chỗ có vết thương sắp bị lộ ra, thì trong phòng vang lên một tiếng la, sau đó Cột bước ra, vẻ mặt lo sợ, liều mạng vừa chạy tới chỗ Tô Hoài vừa hô: “Tô đại ca! A sao ta chẳng may bị ngã, bụng đang đau muốn chết rồi! Huynh mau mau vào xem, nhanh lên!”

__________________________________________

Đây là một vở kịch nhỏ từ một chi tiết trong truyện

Chi tiết:

Bên này hai người đang chuẩn bị rời đi, bên kia Vương A sao lại lăng lăng nhìn, cảm thấy không giống như ca ca dẫn đệ đệ về nhà, mà lại giống như… cười giễu một cái, Vương A sao cũng chả hiểu sao mình lại có suy nghĩ kỳ quặc thế!

Chị Tiêu: Vương A sao này, ngươi cảm thấy hai người họ giống gì nào? Có gì cứ nói thẳng, không phải ngại!

Vương A sao (vẻ thật thà phúc hậu): hà hà, kỳ thật tui cũng thấy có cảm giác kỳ quặc, nhưng mà không rõ, rốt cuộc là giống gì nữa…

Chị Tiêu (cười gian): Có phải giống như… đại cô gia tới nhà mẹ vợ, nhẹ nhàng khuyên bảo cô vợ nhỏ xinh bướng bỉnh về nhà không?

Vương A sao: Sao lại nói là mẹ vợ?

Cột: Sao lại là cô vợ nhỏ xinh?

Tiểu Viên: Sao lại kêu ta bướng bỉnh?

Tô Hoài: Sao lại nói là ‘nhẹ nhàng khuyên bảo’?

— __ —

 .

.

.

 .

Chương 10: Động thai…

 .

“Này! Ngươi đấy! Lại đây ta xem!” – quan binh thấy một thiếu niên nữa chạy ra, mặt nhăn mày nhíu, quát lên với Vương đại ca: “Trong nhà còn ai nữa, gọi hết ra đây!”

Vương đại ca nghe thấy A sao nhà mình bị ngã thì bị dọa đến đần ra, quan binh quát lớn một tiếng này mới hoàn hồn, nhanh chóng cầu tình: “Quan gia, bên trong còn lại là A sao nhà ta, quan gia cũng nghe thấy rồi đấy, A sao nhà ta bị ngã, sợ là phải sinh rồi, mạng người quan trọng hơn, quan gia ngài châm chước cho…”

Vừa lúc Cột chạy tới, lôi kéo tay Tô Hoài không buông, liên tục hô lớn: “Tô đại phu, nhanh xem cho A sao ta…”

Thừa lúc loạn, Tô Hoài túm lấy Lục Viên, kéo áo lên cho y rồi đẩy về phía Cột.

“Hai đứa nhanh đi đun một bồn nước nóng bê vào trong buồng, ta vào ngay!”

“Này! Ta nói ngươi…” – thấy hai thiếu niên chạy mất, quan binh lập tức không để yên, tức giận quát. Tô Hoài lập tức lấy trong áo ra một thỏi bạc, đưa cho tên đầu lĩnh gầy gò kia, khép nép nói: “Quan gia, ngài châm chước cho, bên trong còn có A sao sắp sinh, không thể chậm trễ hơn được nữa!”

“Đây là ý gì hả, chúng ta phải giải quyết việc công! Nếu để sót phạm nhân thì ai chịu trách nhiệm!”

“Quan gia, chúng ta đều là người trong sạch, mong ngài tha cho…” Vương đại ca cũng vội tới cầu tình, cũng lấy ra một thỏi bạc, còn chạy vào bếp xách ra một thủ lợn với con ngan trắng dùng để chuẩn bị cho lễ mừng năm mới, “Ngài xem, nhà ta sắp sinh oa tử, quan gia ngài chiếu cố cho…”

“…ừ!” – tung tung mấy thỏi bạc, lại sai thủ hạ cầm đồ, giọng điệu của gã cũng dịu đi: “Thôi quên đi quên đi! Tin đám nông dân các ngươi cũng chả giấu nổi phạm nhân! Thật là, lại còn gặp A sao sinh oa tử, xui tận mạng! Đi!” – nói xong thì giơ tay lên, mang theo mấy tên quan binh nhanh chóng rời đi, Vương đại ca theo đằng sau, nhắm mắt tiễn chúng, vừa đi vừa cảm tạ.

Tô Hoài thấy việc cũng xong xuôi thì thở phào nhẹ nhõm, xoay người quay vào trong nhà.

Tô Hoài vừa vào thì nghe thấy tiếng Lục Viên quay lại la hắn: “Đóng cửa vào, chèn các cửa sổ lại, đừng để gió lọt vào phòng!” – nhìn lại, Lục Viên mang một vẻ mặt ngưng trọng, tay vừa vuốt ve bụng Vương A sao, vừa nhẹ nhàng nói: “A sao đừng lo lắng, chỉ động thai một chút thôi, còn chưa tới lúc sinh đâu. Người uống một chén thuốc dưỡng thai, rồi ta giúp người chỉnh thai nhi thẳng lại, có hơi đau, người nhịn một chút nhá!”

Cũng không rõ Lục Viên dùng cách gì, Vương A sao như tin tưởng y, Tô Hoài cũng không thể phủ nhận, dáng vẻ Lục Viên lúc này thật sự làm người khác nhìn thôi đã tin cậy.

Nhưng…

“Tiểu Viên!”

Lục Viên mới chỉ thấy cổ áo căng ra, đã bị Tô Hoài túm lôi ra, hai người quay mặt bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không nhường ai.

“Ta biết, nếu huynh đã không tin ta thì ta có cầu cũng vô dụng. Một nén nhang! Ta chỉ cần thời gian một nén nhanh thôi, nếu huynh thấy ta làm điều xằng bậy thì có thể lôi ta ra ngay lập tức! Nhưng hiện giờ, mong huynh không ngăn cản ta!” – ánh mắt Lục Viên kiên định, cái vẻ ngốc nghếch lúc trước chỉ trong nháy mắt đã thay đổi hoàn toàn. Y thấy Tô Hoài vẫn im lặng không nói lời nào, cũng chẳng biết đang nghĩ gì, không kiên nhẫn bổ sung thêm: “Dù sao cũng thế rồi, huynh có ngăn cản thì ta cũng không đi! Nếu huynh nhẫn tâm để Vương A sao như thế, kia ta xem ai trách ai!”

Bóp bóp thái dương, Tô Hoài có phần bất đắc dĩ. Đi qua người Lục Viên, đến bên Vương A sao bắt mạch, Lục Viên lúc ấy mới nhận ra đây là người ta ngầm đồng ý! Vội vàng chạy lại. Lúc bấy giờ, Cột cũng bưng bát thuốc dưỡng thai đút cho A sao uống, Tô Hoài cúi đầu nói khẽ bên tai Lục Viên: “Ta tin ngươi lần này, một nén nhang!”

“Vương A sao, giờ ta phải dùng tay nắn bụng người để chỉnh thai nhi thẳng lại, nếu khó chịu thì kêu lên ngay cho ta biết!” – thời gian cấp bách, Lục Viên nói xong thì quay lại mỉm cười với Tô Hoài, tay cũng bắt đầu. Vén áo Vương A sao lên, hai tay nhẹ nhàng sờ nắn, Lục Viên nhanh chóng tìm được vị trí mông và đầu bé, đặt hai tay vào hai nơi, thoáng dùng sức, theo ngược chiều kim đồng hồ chậm rãi di chuyển…

“Aaa… Lục Viên… chậm thôi… Đau!” – nghe tiếng thét chói tai từ một người đàn ông làm Lục Viên sợ tới mức run lên, động tác vốn thuần thục bỗng khựng lại, bên thái dương lấm tấm mồ hôi, miệng bắt đầu an ủi:

“A sao, đừng căng thẳng, sẽ đau một chút, người chịu khó một chút là ổn. Nào, từ từ hít thở, giống ta này… thở ra —– hít vào ——…”

Vừa trấn ai, động tác trong tay cũng nhẹ nhàng tiến hành, Lục Viên quay mặt nhìn Tô Hoài im lặng ngồi bắt mạch bên cạnh. Cứ nghĩ hắn sẽ giương nanh giương vuốt nhìn mình, cả người sẽ phát ra khí lạnh, ngờ đâu Tô Hoài lại rất bình tĩnh, gật đầu với y, giọng điệu bình ổn như tâm trạng cũng an định: “Mạch đập bình thường, đứa bé không sao, ngươi cứ tiếp tục.”

Vương A sao không ngừng kêu đau, chỉnh thẳng thai vị cũng rất gian nan, một nén nhang bất giác đã cháy hết tự lúc nào.

Đối mặt với một người đàn ông, lại là người đã ở tuổi sinh nở cao, thai vị không thẳng, cấu tạo cơ thể khác biệt, hơn nữa ở cổ đại lại chẳng có thiết bị phụ trợ… Lục Viên cảm thấy y chưa từng căng thẳng như thế bao giờ, căng thẳng tới mức cả người túa mồ hôi, tới mức quên cả thời gian.

Mà cả Tô Hoài lúc ấy, ngoài việc tiếp tục bắt mạch với báo cho Lục Viên tình trạng của thai nhi, cũng chẳng thêm lời dư thừa nào.

.

Hai người quá mức nhập thần tới quên cả thời gian, hay có người cố tình im lặng? Điều ấy chỉ có tiếng hít thở cùng tiếng kêu không ngừng của A sao mới trả lời được.

“Được rồi!” – cuối cùng thì đầu thai nhi cũng xoay xuống hạ phúc, Lục Viên như trút được gánh nặng thở phào một ngụm. Nhưng tuy vị trí thai đã đúng, tình huống vẫn chưa lạc quan hơn.

Mới rồi vừa động thai, máu cũng đã chảy ra, sợ chẳng duy trì được bao lâu nữa thì sinh. Nhưng đối với Vương A sao thật ra không phải chuyện quá xấu, vị trí thai nhi rất chông chênh, không thừa dịp này sinh luôn, chỉ sợ mấy ngày nữa thai nhi lại lệch đi thì rất khó xoay trở về. Mà Vương A sao cũng đã lớn tuổi, lại là một nam nhân, sản đạo nhất định rất nhỏ, đợi tới khi đứa bé đủ tháng, rất dễ dẫn tới việc khó sinh, hiện tại đứa bé còn nhỏ, sinh ngay thì dễ hơn nhiều.

Nhưng đứa bé này mới có tám tháng, lại ở thời cổ đại thiếu thốn vật chất, sinh xong cũng rất khó nuôi…

“Vương A sao, đừng uống thuốc dưỡng thai nữa. Cột, cho A sao ăn một ít gì đó, nhân lúc này ăn nhiều một chút. Nói với cha ngươi, một hai ngày nữa là A sao sinh rồi, nhanh đi tìm sản sao sao về đây!”

Lục Viên nhăn mày, đã chẳng còn cách nào khác, Tô Hoài cũng đang muốn lên tiếng, hai người nhìn nhau, Lục Viên hiểu cả hai đều có suy nghĩ giống nhau —- giữ A sao quan trọng hơn.

Vương A sao cũng dần ổn định, Tô Hoài dặn vài câu rồi lôi Lục Viên ra khỏi phòng. Rửa sạch tay, rồi dặn dò Vương đại ca, lão nhất với Nhị ca nhi xong đâu đấy, lâu lâu sau mới có thời gian nói với Lục Viên một câu.

“Ta phải ở lại đây hai ngày, ngươi cứ về trước đi.”

Lục Viên đang trong bếp bặm màn thầu thì bị một câu của Tô Hoài mà tắc ngay tại cổ, quýnh quáng đập đập hai đấm vào ngực, vẻ mặt khó tin nhìn Tô Hoài, “Huynh không thấy sao? Ta có y thuật! Thế lại vẫn đuổi ta đi!” – Lục Viên có chút nóng nảy, vừa chất vấn vừa miên man suy nghĩ, nghĩ tới gì đó bỗng nói: “Huynh… không phải thấy rằng… hôm nay quan binh tìm tới cửa, bắt ta sẽ làm liên lụy tới mọi người, nên mới vội vàng đuổi ta đi, phải không?”

Bộp —–

Vừa dứt lời, Tô Hoài đã lấy ngay chiếc màn thầu cứng đơ gõ lên đầu Lục Viên một cái, nhăn mặt không vui, nói: “Lại suy nghĩ linh tinh gì đấy, ta đã nói gì nào?”

“Nhưng mà…” – xoa xoa đầu, Lục Viên mếu máo nhìn Tô Hoài, liên tục thầm phỉ báng — tên mặt than đáng ghét! Chính ngươi nói còn gì! Lại còn lấy màn thầu đánh ta! Hứ —- đau chết mất! Nghĩ vậy liền túm chặt vạt áo Tô Hoài, cả người đầy vẻ – ngươi không nói còn lâu ta mới đi!

Thở dài, Tô Hoài không kiên nhẫn gỡ tay Lục Viên ra, “Ta không biết ngươi học đâu ra mấy thứ tà môn ngoại đạo ấy, nhưng ta biết, ngươi chưa từng xem bệnh cho A sao bao giờ!” – Tô Hoài giơ tay xoa nhẹ đầu Lục Viên, gỡ từng ngón tay đang nắm chặt của Lục Viên ra trước mặt y, cả bàn tay đã ướt đầy mồ hôi, “Ban nãy đã bị dọa tới mức này rồi, tới lúc sinh, ngươi chịu được sao?”

Nhìn gương mặt tái nhợt của Lục Viên, sắc mặt Tô Hoài trầm xuống, “Ăn nhiều một chút, cả ngày nay ngươi đã chẳng ăn gì rồi!”

Bị người khác chạm đúng điểm yếu, Lục Viên như quả bóng bị xì hơi, ngồi phịch xuống cạnh bàn, cằm gác lên bàn, hạ mi nhìn mấy mẩu vụn bánh còn vương vãi.

Quả thật, lúc ấy y rất căng thẳng, hay đúng hơn, là rất sợ hãi.

Y cứ nghĩ với kinh nghiệm sản khoa của mình, dù bệnh nhân là nam thì cũng chẳng có gì ghê gớm lắm. Nhưng nghĩ là một chuyện, làm lại là chuyện khác, tới khi đối mặt với hiện thực y mới nhận ra. Mới vừa thấy bụng lớn tới dị thường của một người đàn ông, y đã đổ đầy mồ hôi, càng đừng nhắc tới chuyện nghe tiếng la hét ấy, rồi tự tay đi mở sản đạo để đỡ em bé bên trong ra… Dù sao, với lối suy nghĩ bình thường của một người hơn 20 tuổi lại đi đỡ đẻ cho một người đàn ông khác, quả thực quá mức cưỡng cầu, thật như một cơn ác mộng không thể tỉnh…

Một cảm giác thất bại bỗng trào dâng, Lục Viên nhắm mắt lại.

Ai~~ kế hoạch dùng kinh nghiệm lẫn kỹ thuật của mình để làm giàu còn chưa bắt đầu đã chết non rồi sao…

”Ngươi muốn ăn gì không?”

“Hả?” – nhận ra có người đang nói với mình, Lục Viên nặng nề mở mắt, phát hiện Tô Hoài vẫn đang nhìn y, “Huynh còn chưa đi sao…”

“Ta hỏi ngươi muốn ăn gì?”

“A?”

“Nếu ngươi đã thích ăn màn thầu vậy cứ ăn đi, coi như ta chưa nói gì cả.”

“A! Tô đại ca! Ta… ta… ta muốn ăn…”

…….

Bỗng Lục Viên nhận ra, tên mặt than này đôi khi cũng tốt ấy chứ…

.

.

One thought on “Xuyên hồi cổ đại chủng bao tử – Chương 9-10

Lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s