Xuyên hồi cổ đại chủng bao tử – Chương 15-16

.

Chương 15: Chia giường…

 .

Bốn mắt nhìn nhau, Lục Viên đần ra, Tô Hoài cũng đần nốt.

“Tô đại ca… huynh sờ ta làm gì?”

Thả tay Lục Viên ra, Tô Hoài bấm trán, khó chịu nói: “Ngươi uống nhiều rồi, nhanh đi ngủ đi.”

Mơ mơ màng màng dụi mắt, Lục Viên vẫn còn ngà ngà say, giật nhẹ góc áo Tô Hoài, “Ừ, muộn rồi huynh không đi ngủ luôn à?”

Lại ngái ngủ gãi gãi cổ, Tô Hoài men theo tay y nhìn xuống, thấy vết đỏ chói mắt kia, yết hầu thít lại, bất giác lùi ra sau hai bước. Góc áo trong tay không còn, Lục Viên quơ quơ tay, xém nữa thì té xuống giường, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn Tô Hoài.

“Khụ… hôm nay trừ tịch, ta… đón giao thừa…”

“Nga…” – Lục Viên trở mình, cuộn lại cuộn, ôm chặt lại áo khoác của Tô Hoài, lại một lần nữa ngáy khò khò.

Ấn ấn hai bên thái dương, sắc mặt Tô Hoài âm trầm hơn bình thường.

Lần đầu tiên bắt được hỉ mạch, Tô Hoài cảm thấy y thuật của hắn không tinh thông, lần thứ hai bắt được hỉ mạch, Tô Hoài nghi ngờ Lục Viên mắc quái bệnh, lần thứ ba lại bắt ra hỉ mạch, Tô Hoài hoang mang có lẽ nào y là một ca nhi có khung xương lớn…

Giờ thì thấy rồi, quả nhiên y đúng là một ca nhi có khung xương lớn…

Rõ là một ca nhi lại sống cùng với nam nhân, hơn nữa lại chẳng để ý tới chuyện chung giường với hắn… cục phiền toái này thật ra là không biết liêm sỉ hay quá trì độn đây?

Hừ một hơi khó chịu, Tô Hoài ngồi trên giường lò, cách giữa Lục Viên một cái bàn, chăm chú nhìn y ngủ. Thật lâu sau, kéo chăn bông lên đắp cho y, buồn phiền nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Đã ngần này tuổi, Tô Hoài hắn chưa một lần thức qua đêm, năm nay lại vì chẳng có giường để ngủ…

Bỗng nổi lên cơn tức, Tô Hoài giơ chân đạp ngay vào mông Lục Viên một cái, nghe thấy Lục Viên mê ngủ lẩm bẩm mấy tiếng, Tô Hoài vậy mà cũng chẳng thoải mái hơn.

Cái cục này không phải định lấy đứa bé quấn lấy hắn đấy chứ?

Khẽ thở dài, ngoài trời vẫn tối mịt, thi thoảng thấy được ít tia sáng lấp loáng, tiếng pháo vẫn vang không ngừng. Đôi mắt Tô Hoài chiếu lên sắc nến lay động, có chút gì đó không nắm bắt được…

Hôm nay lại có người của nhà bên kia sang thúc giục, lão già đó muốn ôm tôn tử sắp điên tới nơi rồi! Tùy tiện chọn một ca nhi đặt ở bên hắn, nghề nghiệp cũng thế, có nói thế nào cũng muốn hắn nối nghiệp nhà, chẳng bận tâm xem hắn có vui hay bằng lòng không… nhưng dù sao, lâu vậy rồi, cũng nên về nhà một chuyến.

Quay đầu nhìn Lục Viên đang ngủ say sưa, khờ khạo cười chẳng biết đang mơ giấc mơ ngốc nghếch nào đó. Bỗng nhiên Tô Hoài nở một mạt cười, một nụ cười rất thâm sâu.

Có lẽ bị quấn lấy… mới tốt.

***

 .

Ba mươi mốt qua đi, một năm chớp mắt cái đã trôi qua. Mấy ngày nay trừ ăn ăn ngủ ngủ, Lục Viên luôn lẽo đẽo la cà theo Tô Hoài, thu tiền lì xì. Đương nhiên, tiền lì xì cuối cùng vẫn chui vào hầu bao của Tô Hoài, nhưng được cái thịt thà thì chui hết vào người y.

Chiếu theo phương pháp của Lục Viên, hài nhi nhà họ Vương được đút cháo lỏng non nửa tháng, tuy không khỏe mạnh được như những đứa bé bình thường, nhưng không còn dễ mắc bệnh nữa. Lúc Lục Viên sang nhà họ Vương chơi, ẵm thằng bé một lúc, mặt nhỏ nhỏ, tay nhỏ nhỏ bụ bụ rất đáng yêu, tiểu oa nhi như đặc biệt thích Lục Viên, cứ cọ cọ dụi dụi vào lòng y suốt. Cột nói trên người Tiểu Viên có mùi cháo, tiểu ca nhi cũng thích thú rúc vào ngửi ngửi, nhưng rồi cũng bị Tô Hoài xách đi.

Nhưng khi nói y muốn lên trấn tìm việc, Cột cũng đi theo góp vui, Vương A sao cũng nói, hai đứa là bạn phải chiếu cố lẫn nhau. Ước định xong, Lục Viên cũng vô cùng phấn chấn. Nhưng mặt Tô Hoài thì vẫn trước sau như một đen như vậy, chẳng qua ngày nào mặt tên tử nhân này chả đen thế, nên Lục Viên cũng lười đoán mặt hôm nay đen thì có gì khác với mọi ngày.

Tối mười bốn tháng Giêng, nghĩ sáng sớm mai có thể lên trấn trên tìm việc, Lục Viên hứng khởi tới mất cả ngủ. Nín nhịn sống trong cái thôn bé tẹo, ngày ngày thức dậy phải đối mặt với tên Tô mặt than, rồi lợn, rồi gà, rồi vịt, Lục Viên sắp chán muốn chết rồi đây. Nghĩ tới lúc lên trấn trên thấy được những người có sắc mặt đa dạng phong phú, trong lòng y không nén được vui sướng.

“Tô đại ca, lên trấn trên tìm việc rồi, có thể ở luôn tại cửa hàng được không?” – ngậm một quả táo chua, Lục Viên đang gói gém lại túi quần áo, vẻ mặt sáng láng hớn hở.

Tô Hoài ngồi nghịch mấy thẻ trúc mảnh, uốn thành hình một chiếc đèn lồng, nghe thấy vậy thì liếc mắt nhìn Lục Viên một cái, “Ngươi muốn ở đấy?”

“Cũng không phải muốn, nhưng ở đây sẽ làm rất làm phiền huynh, nếu ở lại trấn trên thì huynh cũng đỡ bận tâm hơn!” – Lục Viên gãi đầu cười hì hì, lòng lại nhủ – đương nhiên là né tránh ngươi rồi, ta cũng bớt phải lo.

“Ừ” – Tô Hoài cúi đầu, tiếp tục lấy giấy bọc lấy thân đèn lồng, bỏ lại một mình Lục Viên ngẩn ngơ suy nghĩ, câu “Ừ” này rốt cuộc là được hay không được hở?

Rất nhanh, chiếc đèn lồng tròn tròn nhỏ nhỏ đã hoàn thành, Tô Hoài đặt vào trong đèn một ngọn nến nhỏ đang cháy, đứng dậy đẩy cửa sổ, đem chiếc đèn lồng nhỏ treo bên ngoài.

Chiếc đèn lồng nhỏ tròn khẽ lay động theo cơn gió đêm. Nhìn ra ngoài cửa sổ, còn thấy từng nhà từng nhà trong con ngõ cũng treo một chiếc đèn lồng nhỏ, bám sát lấy nhau như một sợi dây dài. Chuỗi đèn lồng quả quất đỏ  chiếu lên màn trời một vòng trăng bạc, dường như khiến cho tâm người đều tĩnh lại.

“Ngủ sớm đi, mai còn phải dậy sớm.” Tô Hoài thấp giọng nói, chuẩn bị đóng cửa sổ.

“Tô đại ca hôm nay cũng không nằm trên giường lò ngủ à?” Lục Viên vuốt túi quần áo, vẻ mặt mang chút nghi ngờ.

Từ đêm trừ tịch, Tô Hoài không ngủ trên giường lò nữa, nói đau thắt lưng mà giường lại nóng, lấy mấy chiếc ghế vuông ghép lại thành giường, rồi lại sang mượn Vương A sao đệm chăn, ngày nào cũng ngủ thế, sáng hôm sau Lục Viên còn thấy Tô Hoài đấm đấm thắt lưng, bóp bóp bả vai, xem chừng chẳng dễ chịu được. Mấy lần Lục Viên bảo hắn đừng đốt lửa lớn nữa, đêm lên giường lò mà ngủ, nhưng Tô Hoài không chịu, sáng hôm sau lại bộ dạng ngủ không thoải mái kia. Lòng y cũng áy náy không yên, muốn lên ở lại trấn trên, cũng ít nhiều do nguyên nhân này.

“Ừ” – Tô Hoài đáp lại, đóng cửa sổ, chợt nghe lạch cạch lạch cạch tiếng bước chân, quay lại thì thấy Lục Viên chạy lại trước mặt hắn, đè lên tay hắn.

Tô Hoài ngẩn ra, đang muốn mở miệng nói gì đó, Lục Viên chẳng nhìn hắn, ghé sát vào cửa sổ, than nhẹ: “Tô đại ca nhìn bên ngoài kìa, thật đẹp! Ngắm một lát nữa đi!”

“Có gì mà đẹp, tối gió lớn…” – Tô Hoài nhíu mày, nhưng lại dựa vào bên cạnh cửa sổ, tầm mắt chậm rãi nhìn ra xa.

“Tô đại ca, huynh xem, bên kia sông trông như có gì đó?”

“Đó là đá thạch hà, ven theo sông trấn Thạch Hà mà thành, giặt quần áo, nấu cơm, mùa hè bơi lội, mua đông câu băng đều trên con sông ấy, cũng như là con sông sinh ra thôn dân nơi đây1.”

Đá thạch hà kết một tầng băng rất dày, nhìn từ cửa sổ ra cũng chỉ nhìn thấy một giải ngọc uốn lượn, dưới ánh trăng mờ ảo lóe lên những tia sáng vụn vỡ, đáp lại ánh đèn hồng hồng từ những đèn lồng có cái dài, cái hình động vật, cũng có cái y như nhà mình, tròn tròn.

“Tô đại ca, nơi đây thật sự đẹp lắm! Huynh sinh ra lớn lên tại đây, ta thật hâm mộ lắm!” – gió đêm đã mang chút lạnh, Lục Viên không khách sáo cọ cọ vào người Tô Hoài, cảm giác hai nam nhân ở cùng nhau cũng tiện lắm, không nhiều chuyện như phụ nữ, không cần dỗ dành, rét lạnh trên người còn ấm áp hơn phụ nữ nhiều.

Dù có quê mùa nhưng y cũng nhận Tô Hoài như một người bạn tốt! Thật giống như thôn này, tuy nhỏ bé nhưng chất phác mộc mạc đến đáng yêu.

“Ta không phải người sinh trưởng tại Thạch Hà thôn.”

“Hả?” Lục Viên quay mặt lại, trông thấy Tô Hoài trưng ra một vẻ không muốn nhiều lời, đành lẩm bẩm: “Vậy à, ta cũng thấy huynh có nhã nhặn một chút, còn đọc sách, không phải con nhà giàu…”

“Ngủ đi, mai còn dậy sớm. Ngươi thích xem đăng, mai trấn trên có hội hoa đăng, ta mang ngươi theo xem cho đã.” – Tô Hoài ngắt lời Lục Viên, đóng cửa sổ.

“Chờ một chút!” – Lục Viên hô lên, chạy vào trong phòng chẳng biết tìm gì đó, quay lại bên Tô Hoài, giơ tay che mắt hắn.

“Tiểu Viên! Ngươi định làm gì!” – Tô Hoài nhíu mày, bắt lấy cánh tay Lục Viên.

“Chờ tẹo nữa thôi! Huynh chờ một chút thì chết à!” – Lục Viên đấu tranh che mắt Tô Hoài, lòng bàn tay y bị lông mi Tô Hoài cọ cọ vào, ngứa ngứa. Thần bí làm việc nửa ngày, rốt cuộc Lục Viên cũng buông tay ra, một bộ đại công cáo thành, “Nhìn đây!”

Dãy đèn lồng san sát nhau trước mỗi nhà uốn lượn thành hàng bỗng chốc phụt tắt, chỉ còn mỗi chiếc đèn tròn nhỏ trước nhà tỏa ra ánh sáng ấm áp, Tô Hoài ngước nhìn, thấy trên lớp vỏ đèn là một bông hoa sen xiêu xiêu vẹo vẹo được vẽ bằng mực tàu.

“Ha hả, nơi ta sống trước kia, khi ăn Tết đều thả hoa đăng cầu phúc, ta đây vẽ hoa sen lên đèn lồng, tuy… không giống cho lắm, nhưng cũng coi như đem phúc khí vào nhà!” – gãi gãi đầu, Lục Viên cười nói: “Tô đại ca, cám ơn huynh đã chiếu cố ta mấy ngày qua.”

“…..”

Tô Hoài không nói gì, chỉ lăng lăng nhìn chiếc đèn lồng nhỏ, Lục Viên cười tươi như hoa. Nghĩ thầm, tên này chắc cảm động chết rồi, trừ mỗi sáng sớm trông thấy bộ dạng ngái ngủ, hắn cũng chưa từng trưng ra bộ dạng ngốc thế này.

“Tiểu Viên…”

“Ha hả… Tô đại ca, huynh không cần cảm động đâu, ta chỉ đáp tạ một chút vì huynh đã chiếu cố ta thôi, kỳ thật cũng chẳng làm được gì…”

“Kia… Tiểu Viên…”

“Không cần cảm tạ ta mà! Câu tạ ơn này nghe lạ lắm!”

“Tiểu Viên!”

“Ta không cần… hả? Tô đại ca? Sao huynh lại lấy đèn lồng xuống?”

Thổi tắt ánh nến bên trong đèn, đóng cửa sổ, Tô Hoài xoay người, im lặng nhìn Lục Viên, thật lâu sau mới chậm rãi mở miệng.

“Tiểu Viên, vẽ hoa sen lên đèn lồng, ở đây, là chỉ người mới chết!”

.

________________

Chị Tiêu: Không biết là hài kịch hay bi kịch a ~~~

.

.

.

Chương 16: Ngươi là ca nhi…

 .

Sáng sớm mười lăm tháng Giêng, Tô Hoài, Vương đại ca mang theo Lục Viên với Cột lên trấn trên, vốn định để hai đứa làm tiểu nhị trong một hàng tơ lụa, ai ngờ Lục Viên mới bước vào cửa đã lóng ngóng làm hỏng mất một cuộn gấm của người ta, đốt mất sổ sách, chóng mặt dẫm lên mảnh sa tanh trắng muốt mới tinh, rồi thì lảo đảo thế nào mà ngồi tọt vào thùng nhuộm…

Diễn thế ấy, lão bản cửa hàng lụa cũng không dám giữ lại tên học nghề dốt nát vậy, Tô Hoài đành phải mang Lục Viên phó thác cho một hiệu thuốc Bắc hắn quen. Cũng may cách hàng tơ lụa không xa, hai đứa ra cửa có thế thấy nhau, giúp đỡ lẫn nhau được, ở nhà cũng yên tâm.

Hơn nữa, công việc trong tiệm thuốc cũng thanh nhàn, không cần đi đi lại lại, thân dựng (ý nói mang bầu) của Lục Viên cũng an toàn hơn. Tuy Lục Viên là một người qua loa, Tô Hoài cũng có chút lo lắng liệu y có làm rớt đứa bé mà không biết không. Cũng may chủ hiệu thuốc là người quen của Tô Hoài, Tô Hoài cố ý dặn lão bản thay hắn chiếu cố thật tốt cho y, nói Lục Viên thân mình gầy yếu, đừng cho y công việc nặng nhọc, còn tặng thêm cả trứng gà, thịt lợn khô, rồi vân vân và vân vân. Tô Hoài chợt cảm thấy hắn không phải đưa Lục Viên đi kiếm việc trả nợ, mà thật giống như chính hắn đang tiễn y vào nhà trẻ lớn ấy.

Học việc tại hiệu thuốc cũng rất nhàn nhã, không phải ra ngoài thì cũng là đứng để ý dược liệu, gói thuốc, ông chủ giao cho Lục Viên một ít công việc xong thì dẫn y đi nhìn chỗ ở, rồi cho hắn nghỉ, sáng mai bắt đầu học việc. Thời điểm Lục Viên ra ngoài theo Tô Hoài, bên tiệm tơ lụa Cột còn đang nghe dạy bảo, hai người đợi một lát thấy bên ấy không có ý thả người, Lục Viên liền ì kèo Tô Hoài dẫn đi dạo trên trấn để quen thuộc đường xá.

Trấn so ra thì lớn hơn Thạch Hà thôn, cũng náo nhiệt lắm, nhưng trong mắt Lục Viên chỉ thấy so với cái chợ bẩn bẩn loạn loạn trước của nhà mình chả khác nhau là bao, vốn đang có chút hưng trí cũng lập tức ỉu xìu xuống. Tùy tiện nhìn qua chi phí ăn mặc mua ở chỗ nào, còn lại thì tìm nơi bán bò dê, từ giá cả đến chủng loại, hỏi tỷ mỷ cẩn thận một mạch.

Tô Hoài đi sau Lục Viên, thấy thế nào cũng không giống một tiểu ca nhi đi dạo phố bình thường. Trâm hoa tơ lụa không xem, trang sức quần áo không để ý, toàn suy nghĩ những gì đâu đâu. Nếu không phải chính mắt hắn nhìn thấy vết bớt trước ngực kia, lại bắt được hỉ mạch, nhìn cục phiền toái này thế nào cũng rõ ràng là một nam nhân.

Vì cả sáng làm việc, nên đến giữa trưa, chợ bắt đầu đông người chen chúc, thấy Lục Viên càng ngày càng bị đẩy ra xa, Tô Hoài cau mày nhích lên từng bước, túm lấy cổ tay Lục Viên, nắm chặt trong tay.

“Tô đại ca?”

“Đông người, đừng để bị chen lạc.”

“Nga.” – hiểu hiểu gật đầu, Lục Viên cười hì hì, giơ tay gác lên vai Tô Hoài, kề vai sát lại, “Cứ vậy thì không được đâu, hai đại nam nhân lôi tay nhau trên phố, trông quái lắm…” – bên này Lục Viên một vẻ tỉnh bơ, không biết bên kia Tô Hoài đã tái mặt rồi.

“Tiểu Viên.”

“Hở?”

“Ngươi bỏ tay xuống.”

“Hả?”

“Ta bảo ngươi bỏ tay xuống!” – mạnh mẽ hất tay Lục Viên xuống, Tô Hoài âm trầm nhìn y, hai người cứ thế đứng giữa đường.

“Ách… Tô đại ca, huynh sao vậy? Chúng ta đang đứng giữa đường…”

Tô Hoài đột nhiên bạo phát làm Lục Viên nhất thời cũng ngẩn ra, liếc mắt thấy người đi trên đường đều nhìn lại, Lục Viên có chút xấu hổ lôi Tô Hoài vào ven đường, bĩu môi nói: “Tô đại ca huynh làm sao vậy! Vừa rồi còn tốt, tự nhiên phát cáu cái gì?”

Nắm chặt tay lại, Tô Hoài như không có gì để nói, thật lâu sau mới buồn bực nói: “Ta không tức giận.”

“Vậy huynh…”

“Tiểu Viên, rốt cuộc ngươi có thể tự ý thức một chút mình là tiểu ca nhi không hả?”

“Tiểu ca nhi? Huynh nói ai? Ta á?” – Lục Viên sửng sốt, kinh ngạc nhìn Tô Hoài, hơn nửa ngày bỗng “Xì” một tiếng, gập cả thắt lưng cười ha hả.

“Phut… Tô đại ca… ha ha ha… huynh nói gì vậy hả! Ta… một tiểu ca nhi? Ha ha ha… huynh đừng đùa chứ! Ta từ trong ra ngoài chính là một Đại lão gia!” – cười đến mức hít thở không thông, Lục Viên híp mắt nhìn Tô Hoài, đối phương vẫn một vẻ bình tĩnh, ánh mắt nhìn y còn như mang một chút… ghét bỏ.

“Ách… Tô đại ca? Sao huynh lại nhìn ta như thế?”

“Ngươi… không biết ngươi là một ca nhi?”

“Ta…”

Mẹ nó, căn bản ta không phải một ca nhi!

Ngươi thấy một ca nhi nào cao to thô kệch thế bao giờ chưa? Ngươi gặp một ca nhi không hứng thú với nam nhân bao giờ chưa? Lão tử thân thể cường tráng, tinh lực dư thừa, tiểu lão đệ cũng rất có tinh thần, hơn nữa không có công năng sinh oa tử. Tên mặt than thối Tô Hoài ngươi nhìn kỹ lại cho ta!

“Chẳng lẽ không ai nói cho ngươi… ngươi là một ca nhi, sau này phải thành thân với nam nhân?”

Nhìn ánh mắt Tô Hoài từ kinh ngạc chuyển sang ghét bỏ, lại thành thương hại, Lục Viên tức không làm gì được, phẫn nộ nói: “Lão tử từ bụng mẹ sinh ra đến nay, chính là một thằng đàn ông nguyên chất! Không thế giả được!”

“Nếu có khúc mắc, cũng không phải không có biện pháp chữa trị…”

Khúc mắc con bà nó ấy!

“Tô Hoài, mắt ngươi có đờm hả? Ngươi nhìn mà không thấy ta là một nam nhân sao? Ta là đệ đệ ngươi, chính ngươi nói cơ mà!” – lúc này Lục Viên bị Tô Hoài bức điên rồi, cũng chẳng để ý lời hay tiếng đẹp gì nữa, cơ bản là hung dữ vô cùng.

“Ngươi khung xương lớn, cũng không phải người ở đây, ta không nhìn nhầm.” – Tô Hoài nhăn mặt nhăn mày, lúc trước không nhìn thấy vết bớt đỏ kia vì nó quá nhỏ, dáng vẻ Lục Viên lại cao gầy, tính tình phóng khoáng, chính hắn cũng không nghĩ tới phương diện kia. Giờ bắt được hỉ mạch, lại có vết thai kí, mới nhận ra, không thể nghi ngờ gì nữa, người này là một ca nhi.

“Ta… ta…” – Lục Viên muốn nói y thân thể cường tráng, nhưng liếc nhìn đám nam nhân khác đi trên đường, đành ném ý niệm ấy khỏi đầu. Lại muốn nói y dung mạo tục tằn, nhưng lại nhớ tới Nhị ca nhi nhà họ Vương cũng nói mình đẹp, đành ngại ngùng ngậm miệng. Lục Viên còn muốn nói, hắn có tiểu kê kê làm chứng, nhưng mà lại nghĩ… ai mà không có chứ…”

“Thôi không nói lung tung nữa, ta cũng không cùng nam nhân sinh em bé!”

“Ngươi…” – Tô Hoài cau cau mày, cân nhắc liệu nói cho Lục Viên biết y đã có chửa rồi thì y có xúc động quá mức không. Dường như chính y là ca nhi cũng không ý thức được, nếu biết mình mang thai, có chịu được không?

Lục Viên cắn cắn môi, tâm nhủ tên Tô Hoài ngươi trưng ra bộ dạng muốn nói lại thôi là có ý gì hả, có thể nào… lắc đầu nguầy nguậy, Lục Viên hít sâu một hơi bình ổn tâm tình, đang muốn nói thì nghe thấy Tô Hoài mở lời trước.

“Trước khi ta thu lưu ngươi đã xảy ra chuyện gì, ngươi còn nhớ không?” – nhìn Lục Viên, Tô Hoài đánh nghi, không chừng toàn bộ chuyện trước khi y đã quên hết rồi, ngay cả mình là một ca nhi, trong bụng đang có một hài tử, vì sao lại bị truy nã, rồi quên cả một người bình thường phải sống thế nào…

Lục Viên sửng sốt, lúc ấy mới nhận ra, mấy hành vi lóng ngóng vụng hàng ngày với không hiểu cuộc sống thường thức của y, phỏng chừng đã sớm lổ tẩy rồi. Trong lòng nhất thời khẩn trương, gục mặt ngâp ngừng nói: “Chuyện trước kia… ta không nhớ rõ… ta chỉ nghĩ, kí ức đã quên này chỉ là sợ những kí ức không tốt, nên đầu óc mới không muốn nhớ lại…” – giọng điệu ủ ê rầu rĩ, Lục Viên cũng phải thấy thương thay cho chính y, cũng không tin tên Tô Hoài ngoài lạnh trong nóng này còn nhẫn tâm truy vấn.

Sau một lúc lâu, Tô Hoài thở dài đánh thượt, từ tốn nói: “Quên đi, chuyện trước kia đã quên thì quên đi! Nhưng chuyện ngươi là một ca nhi…” – mới nói đến ấy đã bị Lục Viên oán hận trừng mắt khựng lại, da mặt Tô Hoài nhăn nhó, “Quên đi, mai này nói sau!”

Chờ sau này bụng ngươi to lên, lúc ấy cũng không phải ngươi muốn phủ nhận thì phủ nhận được.

“Đi ăn gì đã, ở đây nó một nhà hoàng thánh không tồi.” – thay đổi đề tài, Tô Hoài kéo Lục Viên đi.

Tuy rằng Tô Hoài không nói gì thêm, nhưng chuyện ấy cũng đọng lại trong lòng Lục Viên, không khỏi thấp thỏm không yên. Kế tiếp đi đến những đâu, ăn gì cũng chẳng có mùi vị. Trong đầu chỉ nhất nhất lập lại một câu —– ta là ca nhi ư?

Lục Viên vắt hết óc tìm chứng cứ chứng minh mình không phải, nhưng tìm mãi mà không tìm ra, đầu ngày càng luống cuống, ăn hoàng thánh, thìa cũng rớt không biết bao nhiêu, rốt cục, Tô Hoài nhịn không được, nắm lấy tay Lục Viên.

“Tiểu Viên!”

“Hả?” – tỉnh tỉnh ngẩng đầu, Lục Viên thì thào:” Tô đại ca, huynh sao lại không có ta ăn?”

“Ngươi đây là ăn đấy hả? Hoàng thánh đều cho bàn ăn rồi!”

Lục Viên cúi đầu, mới phát hiện ngay cả thìa múc hoàng thánh cũng rớt trên bàn, chiếc chìa mới này là Tô Hoài mới lấy cho y.

“Ha hả…” – gãi gãi đầu, Lục Viên xấu hổ cười, giang hai tay mới phát hiện ra vết thương trên đầu ngón tay do bện trúc, quơ quơ trước mặt Tô Hoài, “Huynh xem, tay ta thế này, ngay cả cầm thìa cũng không vững.”

Đoạt lấy bát của Lục Viên, đẩy bát của mình sang, Tô Hoài lại lấy một cái bánh nướng nhét vào tay Lục Viên, “Ngươi khá cao, bộ dạng cũng không giống người ở đây, ngoại trừ ta, không ai nhìn ngươi mà nghĩ ngươi là ca nhi đâu. Ngươi không muốn làm ca nhi, cả đời làm nam nhân, cũng không có ai quản ngươi được!”

Lời vừa ra khỏi miệng, Tô Hoài không khỏi nhăn nhíu mặt mày, tiểu tử này biến thái thì thôi, ngay cả mình cũng nói ra mấy lời biến thái vậy sao?

Lục Viên đương nhiên đâu biết Tô Hoài đang nghĩ gì, nhưng những lời này như một gáo nước xối sạch khúc mắc trong lòng. Dù sao thế giới này cũng không có phụ nữ, y cũng đành chịu không tìm được vợ, độc thân là chắc chắn rồi, nối dõi tông đường đương nhiên cũng thành bọt nước, là nam nhân hay ca nhi thì có gì khác nhau? Nếu trừ Tô Hoài ra, ai cũng không biết y là ca nhi, linh hồn là nam nhân, vậy chính là nam nhân thôi!

Suy nghĩ cẩn thận một lúc, khối khúc mắt cũng được giải khai, Lục Viên bỗng thấy đói bụng, nhìn thấy một chén hồn đồn nóng hôi hổi trước mặt, nháy mắt cái miệng đã mở rộng, cắn một miếng bánh nướng ngon lành. Tô Hoài thấy sắc mặt Lục Viên biến chuyển nhanh như vậy cũng hiểu được, nhưng thật ra khẩu vị gì cũng không có.

Hoành thánh nhà này quả nhiên rất ngon, tươi ngon vừa chừng. Lục Viên ăn chừng hai tô lớn mới vừa lòng quẹt quẹt miệng, vuốt vuốt cái bụng tròn vo, ngồn ưỡn trên ghế nghỉ ngơi.

Lúc này ngày đã ngả về tây, trời cũng bắt đầu lạnh, Tô Hoài đang xuất thần nhìn dòng người qua lại trước cửa tiệm, nhận ra Lục Viên đã ăn xong, thu hồi tầm mắt, hỏi: “No rồi à? Có muốn ăn thêm chén nữa không?”

“Thôi thôi, ta no lắm rồi.” – nhìn mình ăn hết hai tô lớn, chẳng qua Tô Hoài để y giải quyết hộ bát của hắn, bỗng  Lục Viên ngượng ngùng cười cười, cảm giác hôm nay Tô Hoài có gì đó đặc biệt. Chẳng lẽ bị bộ dạng giả đáng thương của y đả động?

“Vậy đi thôi! Trời cũng xuống rồi, đã đến lúc thả hoa đăng, chẳng phải ta đã nói sẽ dẫn ngươi đi xem hoa đăng sao?” – Tô Hoài lấy tiền ra trả, thấy Lục Viên nhìn hắn muốn nói gì đó lại thôi, liền bổ sung thêm, “Đây là ta mời, không tính vào nợ.”

Hai người vừa trả xong tiền thì chợt nghe thấy góc phòng vang lên một tiếng “Bang”, ra là một khách nhân vội vã đứng dậy đập trúng phải người tiểu nhị. Lục Viên cũng thò mặt xem náo nhiệt thì bị Tô Hoài bắt lấy tay, nhẹ nhàng túm đi, “Đi thôi!”

“Ừ” – gật gật đầu, Lục Viên bước ra khỏi cửa tiệm, trên đường giăng đầy đèn lồng lần lượt sáng lên, đương lúc nửa tối nửa sáng, lồng đèn lay động tỏa ra ánh sáng mông lung, nhất thời ngã tư đường trở nên mờ ảo. Lục Viên bị cảnh trí dẫn dắt, khẽ giật mình khựng lại, nên cũng không nhìn thấy, Tô Hoài đang đứng bên cạnh nắm tay y, mắt khẽ liếc về cửa tiệm ăn vừa xong, khóe miệng lộ ra một mạt cười như có như không.

.

¤___________________________

  1. Nguyên văn: [村民的母亲河 – con sông mẹ của thôn dân] – chắc chị Tiêu chỗ này quên mất trong Thạch Hà thôn làm gì có mẹ-phụ nữ, vả lại do Tô Hoài nói ra, nên mình đoán chắc chị quên mất. Nên trong bản edit, mình bỏ chữ mẹ đi ^^!!~ thay bằng chữ “sinh ra” vì từ “mẫu” trong “mẫu thân” cũng chỉ những vật làm cốt sinh ra vật khác.

4 thoughts on “Xuyên hồi cổ đại chủng bao tử – Chương 15-16

  1. đọc liền 16 chap mới com , thiệt là có lỗi w bạn , nhưng bạn edit rất hay , ko dừng đọc đc (lí do lí trấu)=]]hehe . btw thanks bạn đã dịch nha . chờ chap tiếp đây

    • ^^ ừ, mình đang cố gắng lê lết, cũng chẳng biết hay không nhưng edit truyện này thấy khá hợp giọng, chắc căn bản mình ngày thường cũng giống thế =))
      À!~ chuyện com hay không com, like hay không like, mình không ép đâu mặc dù thích hehe! nên bạn cũng không cần không com mà xl mình đâu X”> có người đọc là mình thích rồi!
      Chúc bạn chủ nhật zui zẻ nhớ!! ~

Lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s